Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Another Christmas


Thực ra thì mình chẳng thích Xmas chút nào =) Mình không thiết tha gì cái ngày ấy, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Dân Việt thì ngày càng coi trọng Xmas. Nhớ hồi còn nhỏ, dân thường tuyệt nhiên không có Xmas với chả Giáng sinh gì đâu. Chỉ có bên dự án EU là tổ chức rầm rộ cho nhân viên. Được thế mà cứ đến ngày 24 là mình được diện đủ thứ áo váy đẹp rồi đến ăn uống, nhảy múa, và ...bê quà =)) Đấy là nguyên nhân vì sao bạn Mik có 1 tủ to ụ toàn gấu bông cỡ đại trong khi bản thân không bao giờ mua cũng như đòi người khác mua cho :">

Mình nhớ lần cuối cùng mình dự Xmas Party do EU tổ chức, mình cắt tóc Mỹ Linh và mặc áo dài vàng =)) Còn nhớ cả chi tiết mình gặm bánh mì, rồi nhảy x nhót đến nỗi lúc nhìn lại thì bánh mì đã rơi lúc nào không biết =)) (còn có ảnh đoạn đấy cơ, há há XD) Rồi thì mếu, rồi thì được mấy cô chú chỗ mẹ ôm ấp dỗ dành.

Ôi cái thời EU đấy, không chỉ được ăn uống nhậu nhẹt điên cuồng mà còn suốt ngày được đi nghe hòa nhạc nữa. Cách đây 10 năm thì nhạc giao hưởng vẫn còn xa lạ lắm. Nhưng lạ ở chỗ, so sánh ngày ấy với bây giờ, mình thấy thích ngày ấy hơn. Mỗi lần đi nghe hòa nhạc đều trầm trồ thán phục, nhưng lại có cảm giác quen thuộc gần gũi, một thứ cảm giác rất dễ chịu dù bao giờ cũng thế, nghe được 1/2 chương trình là mình lăn ra ngủ =)) Còn bây giờ, lớn đùng ra rồi, dân Việt đi nghe hòa nhạc cũng nhiều hơn, nhưng ngồi nghe mà cảm thấy mệt mỏi lắm. Có lẽ một phần vì mình cố vắt óc xem cái bản ấy nó nói cái gì, một phần vì mình cứ phải giương mắt lên xem tay người ta kéo violin thế nào, đàn ai xịn đàn ai không xịn, một phần vì thái độ cư xử của người đi nghe ngày càng xuống cấp.

Mà đấy là hồi bé. Hoài cổ cũng có phải có mức độ. Sinh viên năm 2 đại học giờ đang chán ngấy đến tận cổ vì mai phải đi thi. Đề mở, được ôm sách vào nên sinh viên này sẵn sàng bỏ kệ đấy, mai tính.

Lại một Giáng sinh nằm nhà thở dài.

Nhưng dù sao thì, chúc các bạn iêu của mình Giáng sinh an lành. :)

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

*Cười nhạt*

Tức cười :))

Vì cô ấy đáng sợ vãi cả ra ~

Cô ấy bám theo tôi, cứ 1 chút là "nã đạn" vào người tôi, coi tôi là thứ gì dưới cấp của cô ấy để có thể thản nhiên "đè" tôi ra mà hỏi này hỏi nọ.

*Mệ kiếp*

Ừ. Nghe những lời hôm nay của cô ấy thật làm tôi thấy buồn nôn lắm =)) Phải, tôi không chấp nhận như thế đâu, nên là tôi cãi. Rồi thì cô ấy lại trở nên mềm nhũn và tìm cách để tôi nguôi giận.

Tôi có thể là người nhỏ nhen, nhưng tôi sẽ không từ chối nếu tôi có thể. Vậy nên sao cứ phải tỏ ra cô hơn tôi để ép tôi làm theo ý cô :)) Tôi nói rồi, tôi không phải người hiền lành đâu :))

Tôi thật khó chịu vì cô lắm :)) Đừng để tôi phải nổi cáu nữa nhé :))

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Kể tội.

Giờ là 2:13AM. Mình lại ngồi kì cạch viết blog.

Thực sự, mình không hiểu sao người ta có thể trơ trẽn đến mức nói một đằng làm một nẻo !? Mà cũng không hề nghĩ chuyện thông báo với mình. Nếu như không bị hỏi, chắc chắn sẽ ỉm luôn, để đến lúc gặp, mình sẽ chỉ có thể nuốt cục hận to đùng :| Đấy là chưa kể cái kiểu lén lén lút lút nhé~ Mình có quyền được biết đó là ai chứ. Ngươi cứ nghĩ rằng ngươi là VIP nên hành xử thế nào cũng được sao !? :| :|

Ôi mệ kiếp, sau chuyện này, mình thề mình sẽ hạn chế tối đa mọi liên quan đến nó. Chế độ người dưng tiếp tục được áp dụng. ~

Thế giới này, tuy rộng mà nhỏ, quả nhiên không thể tin và yêu ai 100% được. Lúc nào cũng phải ĐỀ PHÒNG!

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

E.X.

Cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi cô đối xử với tôi như thế :))

Cô à, sao ta phải giả vờ như thế ? Cô không cần tôi, tôi không cần cô, chúng ta không cần nhau. Đời vẫn như thế khi không có tôi hoặc cô trong cuộc sống của người kia.

Có lẽ cô từng là một phần của tôi. Nhưng tôi thì không được đối xử lại như thế. Nên là, *cười*, tôi chẳng việc quái gì phải tỏ ra ân cần tử tế nữa.

Hãy cứ là những người dưng có việc phải làm chung đi.

*cười*

Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010

Nực cười.

Lòng người đúng thật không thể lường trước được.

À~

Là do ta quá tự kiêu, lúc nào cũng nghĩ mình là nhất, nên mới vậy.


Rắc rối với người chưa đủ, giờ còn loạn lên chuyện tiền nong. Thật thú vị ah :)) Ôi đời ta ơi là đời ta, cái gì mà "tài lợi có thừa" chứ hả :)) :))


Thật lúc tức chết đi được mà~ *phẩy tay*

Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

Home Sweet Home

Ta đi chưa lâu mà đã thấy mệt mỏi~

Vứt điện thoại ở nhà, cách ly với Internet, chỉ có ipod làm bạn. Cứ ngỡ ta sẽ thoải mái tận hưởng kì nghỉ, ai dè mệt vẫn hoàn mệt.

Cơ bản, bị lôi đi nhiều quá. Ta chả thích biển lắm. Ta thích lang thang ở phố cổ hay chùa chiền cơ. Ta thích những gì thuộc về văn hóa. Ta mê mẩn đi ấy. Ta thích đi bộ thật lâu rồi trở về, ngủ giữa căn phòng được bao bởi cây xanh, đến khi nào tỉnh dậy mới ra biển để sóng vỗ vào chân trần. Ta cũng không ưa ăn đồ cầu kì. Ta chán ngấy cua ghẹ rồi, thích lân la ở Hội An để ăn món người Hoa hoặc ngồi trong một nhà hàng bình dân nhâm nhi cá nướng cuốn bánh tráng. Nhưng kì nghỉ nhỏ nhoi của ta vẫn thật là bề bộn. Sao nghỉ ngơi lại khó đến thế nhỉ !?

Nhưng được cái, tinh thần ổn định hơn trước. Ngực không còn đau nữa và bớt suy nghĩ lung tung rồi. Đôi lúc cách chữa trị tốt nhất là rời xa cội nguồn của rắc rối ít lâu, nhỉ !?

Aaaa~ được ngủ ở nhà vẫn là thích nhất~


Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Tiền~

...là nỗi thống khổ của nhân loại !!!

Tính đi tính lại, rõ là ta phải còn thừa lại 300k. Thế mà lúc đi về, ta còn vẻn vẹn ...20k :| Ôi cuộc đời. Ta đã tiêu những gì thế không biết :((

Ôi tiền ơi là tiền~

Ta sẽ nhai gì từ nay đến cuối tháng !?

Chụp ảnh cũng tha hồ mà hít không khí cầm hơi nhớ :((((((


*đập đầu vào tường*