Ở đây giống như một cái bao.
Khi chưa vào, ta cảm thấy khá hiếu kì.
"Sao nó to thế ?"
"Ở trong đó có gì ?"
Và ta nhảy vào.
Khi đã nhảy vào, ta biết rằng trong cái bao chả có gì khác ngoài bóng tối. Và ta sung sướng với việc thổ lộ đủ mọi thứ trên đời với cái bao.
Nhưng, sau đó.
Ta cảm thấy hơi nghẹt thở.
Ta đục một lỗ nhỏ để không khí lưu thông, nghĩa là ta mở một chút trong đống bí mật của mình.
Và rồi.
Ta nằm một mình trong cái bao. Có chút cô đơn, ta thầm mong có ai đó đến và mở cái bao ra.
Rút cuộc, cái bao đi đời. Bí mật của ta cũng chẳng còn là bí mật.
Rồi ta sẽ lại đi kiếm cái bao khác và làm y như vậy.
Nếu có ngày tao chui vào phải một cái bao bằng chất liệu không rách, chắc chắn ta sẽ đi đời nhà ma.
Vòng luẩn quẩn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét