Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Kể tội.

Giờ là 2:13AM. Mình lại ngồi kì cạch viết blog.

Thực sự, mình không hiểu sao người ta có thể trơ trẽn đến mức nói một đằng làm một nẻo !? Mà cũng không hề nghĩ chuyện thông báo với mình. Nếu như không bị hỏi, chắc chắn sẽ ỉm luôn, để đến lúc gặp, mình sẽ chỉ có thể nuốt cục hận to đùng :| Đấy là chưa kể cái kiểu lén lén lút lút nhé~ Mình có quyền được biết đó là ai chứ. Ngươi cứ nghĩ rằng ngươi là VIP nên hành xử thế nào cũng được sao !? :| :|

Ôi mệ kiếp, sau chuyện này, mình thề mình sẽ hạn chế tối đa mọi liên quan đến nó. Chế độ người dưng tiếp tục được áp dụng. ~

Thế giới này, tuy rộng mà nhỏ, quả nhiên không thể tin và yêu ai 100% được. Lúc nào cũng phải ĐỀ PHÒNG!

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

E.X.

Cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi cô đối xử với tôi như thế :))

Cô à, sao ta phải giả vờ như thế ? Cô không cần tôi, tôi không cần cô, chúng ta không cần nhau. Đời vẫn như thế khi không có tôi hoặc cô trong cuộc sống của người kia.

Có lẽ cô từng là một phần của tôi. Nhưng tôi thì không được đối xử lại như thế. Nên là, *cười*, tôi chẳng việc quái gì phải tỏ ra ân cần tử tế nữa.

Hãy cứ là những người dưng có việc phải làm chung đi.

*cười*

Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010

Nực cười.

Lòng người đúng thật không thể lường trước được.

À~

Là do ta quá tự kiêu, lúc nào cũng nghĩ mình là nhất, nên mới vậy.


Rắc rối với người chưa đủ, giờ còn loạn lên chuyện tiền nong. Thật thú vị ah :)) Ôi đời ta ơi là đời ta, cái gì mà "tài lợi có thừa" chứ hả :)) :))


Thật lúc tức chết đi được mà~ *phẩy tay*

Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

Home Sweet Home

Ta đi chưa lâu mà đã thấy mệt mỏi~

Vứt điện thoại ở nhà, cách ly với Internet, chỉ có ipod làm bạn. Cứ ngỡ ta sẽ thoải mái tận hưởng kì nghỉ, ai dè mệt vẫn hoàn mệt.

Cơ bản, bị lôi đi nhiều quá. Ta chả thích biển lắm. Ta thích lang thang ở phố cổ hay chùa chiền cơ. Ta thích những gì thuộc về văn hóa. Ta mê mẩn đi ấy. Ta thích đi bộ thật lâu rồi trở về, ngủ giữa căn phòng được bao bởi cây xanh, đến khi nào tỉnh dậy mới ra biển để sóng vỗ vào chân trần. Ta cũng không ưa ăn đồ cầu kì. Ta chán ngấy cua ghẹ rồi, thích lân la ở Hội An để ăn món người Hoa hoặc ngồi trong một nhà hàng bình dân nhâm nhi cá nướng cuốn bánh tráng. Nhưng kì nghỉ nhỏ nhoi của ta vẫn thật là bề bộn. Sao nghỉ ngơi lại khó đến thế nhỉ !?

Nhưng được cái, tinh thần ổn định hơn trước. Ngực không còn đau nữa và bớt suy nghĩ lung tung rồi. Đôi lúc cách chữa trị tốt nhất là rời xa cội nguồn của rắc rối ít lâu, nhỉ !?

Aaaa~ được ngủ ở nhà vẫn là thích nhất~


Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Tiền~

...là nỗi thống khổ của nhân loại !!!

Tính đi tính lại, rõ là ta phải còn thừa lại 300k. Thế mà lúc đi về, ta còn vẻn vẹn ...20k :| Ôi cuộc đời. Ta đã tiêu những gì thế không biết :((

Ôi tiền ơi là tiền~

Ta sẽ nhai gì từ nay đến cuối tháng !?

Chụp ảnh cũng tha hồ mà hít không khí cầm hơi nhớ :((((((


*đập đầu vào tường*

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Piano

Âm nhạc là tấm gương soi của ta.

Tiếng đàn của ta chính là cõi lòng ta. Nó yếu ớt, méo mó, đầy khuyết điểm. Nó khiến người ta hiểu lầm, khiến người ta sai sót. Y như ta vậy.

Ai nói tiếng đàn của ta lãng mạn, mộng mơ ? Thật tức cười. Chẳng qua vì kĩ thuật ta không đủ. Ta không thể đánh những bài cần nhiều sức được. Mà ta cũng cảm thấy mệt mỏi lắm khi phải gồng mình phân tích từng đoạn biểu cảm. Thế nên, chỉ những bài nào buồn bã và ảm đạm mới hợp với ta. Chỉ việc đặt tay lên đàn, cho những ngón tay tự ghi nhớ vị trí rồi cứ thế lướt đi. Ta chẳng cần nghĩ gì trong đầu cả. Mọi chuyện, cứ thế mà tiếp diễn.

Căn đều Hai bênTừ trước đến nay, điều gì đến với ta cũng thật dễ dàng. Ta chưa bao giờ cố gắng. Ta chưa bao giờ nghiêm túc. Đối với âm nhạc cũng vậy. Ta không phải yêu nó ngay từ đầu. Nếu không vì bố mẹ bắt ép, ta đã bỏ rồi. Chẳng qua, "mưa dầm thấm lâu". Ở cạnh nó lâu như vậy, ta không còn nghĩ đến chuyện bỏ đi nữa. Thế nhưng, suốt một thời gian dài, ta đã không biết là sở thích của ta thật xa hoa. Đúng là, ta vẫn chỉ nghĩ cho bản thân mình. Lương một người bình thường sao có thể đáp ứng cho yêu cầu của ta ? Không, không thể. Thế mà ta vẫn rong chơi, cười đùa, coi nhẹ mọi thứ. Ta ích kỉ như vậy...

Ngày hôm nay, mọi lời ta nói ra đều khiến chính ta cảm thấy nhục nhã. Vì chẳng có gì ở ta đáng để tự hào cả. Thật buồn cười. Ta vẫn được khen ngợi bởi những thứ hư ảo ấy. Giờ đây, chúng chả có nghĩa lý gì cả. Ta chán rồi ...

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

Hận

Ta thấy đau ở ngực.
Ta cảm thấy khó thở.
Và ta thấy hận.

Hận hết thảy mọi người.
Hận cả cái thế giới này.

Ta nhìn gì cũng thấy ghét. Khóe môi ta mỉm cười, thực chất là vì thâm tâm ta đã không còn chịu đựng nổi.

Kì thực, ta chỉ muốn phát cuồng lên, đập vỡ mọi thứ trong tầm tay như những ngày của 4 năm trước. Lúc ấy, ta chẳng cần phải để ý đến thứ gì khác. Ta chỉ có mỗi việc thỏa mãn cơn tức giận đang lồng lộn lên mà thôi.

Ta ghét phải lớn lên. Ta ghét việc phải gặp nhiều người, để rồi phải đau đớn.

Cảm giác của ta lúc này, mấy ai hiểu được ? Mà kể cả có ai nói hiểu ta, ta cũng sẽ cho rằng kẻ ấy thật ngu dại, thật giả dối, thật khốn nạn.


*cười*


Các người thấy ta giống trò đùa lắm phải không ? Thực chất, ta có là cái đếch gì đâu trên cõi đời này.

Ta chỉ là một đứa trẻ vô dụng, mãi không chịu lớn, lúc nào cũng yếu ớt, cài chốt cửa phải nhờ người khác, mở hộp đường cũng không xong, đến tự mình đi ra khỏi nhà ta cũng không làm được.

Các người đâu phải tốt với ta. Từng lời từng lời của các người đều là những con dao găm vào lòng ta. Các người khinh thường ta, cho rằng ta thấp hèn kém cỏi. Các người cho rằng bản ở ta, mọi thứ chỉ là may mắn nên có làm sao cũng đừng hi vọng thay đổi. Các người cho rằng các người có thể làm cuộc đời các người tốt đẹp hơn, còn ta, có thế nào, cũng là do trời định, nên chỉ có thể an phận. Các người lên mặt dạy bảo ta những điều ngu xuẩn. Sự thật ta ngu dốt đến thế hay sao ?

Ta chỉ là một đứa trẻ điên rồ, và cảm xúc của ta bị kẻ khác phỉ nhổ vào.

Đúng thế mà, tự ta hiểu ta mất trí đến mức nào, nhưng sao các người không biết một kẻ như ta chỉ có thể sống dựa vào sự điên dại ấy. Các người đâu cần nhẫn tâm đến mức này, đâu cần phải ném thẳng vào mặt ta sự thật ta không muốn chấp nhận. Thực sự, các người có cần phải độc ác đến mức đấy không ?

Các người từng nói ta phũ, ta hành xử không chút nể nang kẻ khác, nhưng ta đã nói rồi mà, lẽ sống của ta buộc ta phải làm vậy. Trong tâm trí ta chỉ có một người thôi, và các người có biết ta yêu anh đến mức nào không ? Ta yêu anh đến phát sợ đi được. Ta yêu anh đến mức ta không còn can đảm để nhìn khuôn mặt anh, để nghe giọng nói của anh. Tất cả những gì liên quan đến anh, ta đều cố tránh xa vì ta chắc chắn rằng nếu chạm vào, mọi thứ sẽ vỡ tan. Mảnh vỡ của giấc mộng thủy tinh bấy lâu nay ta ôm sẽ đâm vào tim ta. Khi ấy, liệu ta có còn đứng vững !?

Các người phản bội lòng tin của ta cũng được. Các người ghét bỏ ta cũng không sao. Nhưng xin đừng đụng đến nỗi đau của ta nữa. Cả đời này, chỉ duy nhất 1 bí mật ta giữ cho riêng mình, còn lại, cái gì ta cũng sẽ nói ra, nên xin các người đừng nhắn cho ta những tin nhắn tra hỏi như vậy nữa. Đừng một ai cả.

Hãy để ta yên. Ít nhất hãy cho ta một khoảng lặng cho đến khi ta trở về...

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

Thổi bụi

*phù~~~~~~~~~*

2 tháng rồi ta mới lại lên đây.

lúc bình thường ta có thể nhắm mắt để mọi thứ trôi qua. nhưng khi ta đã chịu đựng quá lâu, khi ta không thể nói được với ai, thì ta không thể im lặng được nữa.

đến lúc, ta không thể vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, rằng ta vẫn sống tốt.

sự thật ấy à, chẳng có sự thật nào cả. chẳng qua lúc này, ta thấy đau quá, như thể bị đâm vài chục nhát vào tim ấy. những người ta nghĩ là yêu ta, là quan tâm đến ta, đều làm hại ta bằng cách của riêng họ.

nhưng, ta vẫn phải cười. ta vẫn phải làm thế. ta làm sao có thể gào khóc mà chửi bới trách móc họ được.

nếu có kẻ nào sai, thì đó chính là ta. duy chỉ mình ta mà thôi. vì ta quá yếu đuối, quá nhạy cảm, quá cần một chỗ dựa. nhiều lúc ta nghĩ, ta đã bị cầm tù một thời gian, nhưng khi cánh cửa tù mở ra, chính ta là kẻ muốn ở lại. ta sợ thế giới bên ngoài đến nỗi ta không dám đi ra ngoài một mình. ta sợ người lạ đến nỗi ta không dám mở miệng nói chuyện. ngoài cánh cửa phòng ta, mọi thứ, đều đáng sợ như thế.

ta đã tin, ta đã hi vọng và ta lại đau.

lẽ thường là thế.


à, ta muốn ra biển quá. không phải để tắm hay diện đồ bơi, mà để gió biển thổi hết nỗi đau cho ta. đi rồi, ta sẽ không còn cảm thấy buồn bã hay chán nản nữa. đi rồi, để khi về, ta có thể tiếp tục chuỗi ngày đầy phiền muộn của mình...