Ta thấy đau ở ngực.
Ta cảm thấy khó thở.
Và ta thấy hận.
Hận hết thảy mọi người.
Hận cả cái thế giới này.
Ta nhìn gì cũng thấy ghét. Khóe môi ta mỉm cười, thực chất là vì thâm tâm ta đã không còn chịu đựng nổi.
Kì thực, ta chỉ muốn phát cuồng lên, đập vỡ mọi thứ trong tầm tay như những ngày của 4 năm trước. Lúc ấy, ta chẳng cần phải để ý đến thứ gì khác. Ta chỉ có mỗi việc thỏa mãn cơn tức giận đang lồng lộn lên mà thôi.
Ta ghét phải lớn lên. Ta ghét việc phải gặp nhiều người, để rồi phải đau đớn.
Cảm giác của ta lúc này, mấy ai hiểu được ? Mà kể cả có ai nói hiểu ta, ta cũng sẽ cho rằng kẻ ấy thật ngu dại, thật giả dối, thật khốn nạn.
*cười*
Các người thấy ta giống trò đùa lắm phải không ? Thực chất, ta có là cái đếch gì đâu trên cõi đời này.
Ta chỉ là một đứa trẻ vô dụng, mãi không chịu lớn, lúc nào cũng yếu ớt, cài chốt cửa phải nhờ người khác, mở hộp đường cũng không xong, đến tự mình đi ra khỏi nhà ta cũng không làm được.
Các người đâu phải tốt với ta. Từng lời từng lời của các người đều là những con dao găm vào lòng ta. Các người khinh thường ta, cho rằng ta thấp hèn kém cỏi. Các người cho rằng bản ở ta, mọi thứ chỉ là may mắn nên có làm sao cũng đừng hi vọng thay đổi. Các người cho rằng các người có thể làm cuộc đời các người tốt đẹp hơn, còn ta, có thế nào, cũng là do trời định, nên chỉ có thể an phận. Các người lên mặt dạy bảo ta những điều ngu xuẩn. Sự thật ta ngu dốt đến thế hay sao ?
Ta chỉ là một đứa trẻ điên rồ, và cảm xúc của ta bị kẻ khác phỉ nhổ vào.
Đúng thế mà, tự ta hiểu ta mất trí đến mức nào, nhưng sao các người không biết một kẻ như ta chỉ có thể sống dựa vào sự điên dại ấy. Các người đâu cần nhẫn tâm đến mức này, đâu cần phải ném thẳng vào mặt ta sự thật ta không muốn chấp nhận. Thực sự, các người có cần phải độc ác đến mức đấy không ?
Các người từng nói ta phũ, ta hành xử không chút nể nang kẻ khác, nhưng ta đã nói rồi mà, lẽ sống của ta buộc ta phải làm vậy. Trong tâm trí ta chỉ có một người thôi, và các người có biết ta yêu anh đến mức nào không ? Ta yêu anh đến phát sợ đi được. Ta yêu anh đến mức ta không còn can đảm để nhìn khuôn mặt anh, để nghe giọng nói của anh. Tất cả những gì liên quan đến anh, ta đều cố tránh xa vì ta chắc chắn rằng nếu chạm vào, mọi thứ sẽ vỡ tan. Mảnh vỡ của giấc mộng thủy tinh bấy lâu nay ta ôm sẽ đâm vào tim ta. Khi ấy, liệu ta có còn đứng vững !?
Các người phản bội lòng tin của ta cũng được. Các người ghét bỏ ta cũng không sao. Nhưng xin đừng đụng đến nỗi đau của ta nữa. Cả đời này, chỉ duy nhất 1 bí mật ta giữ cho riêng mình, còn lại, cái gì ta cũng sẽ nói ra, nên xin các người đừng nhắn cho ta những tin nhắn tra hỏi như vậy nữa. Đừng một ai cả.
Hãy để ta yên. Ít nhất hãy cho ta một khoảng lặng cho đến khi ta trở về...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét