Âm nhạc là tấm gương soi của ta.
Tiếng đàn của ta chính là cõi lòng ta. Nó yếu ớt, méo mó, đầy khuyết điểm. Nó khiến người ta hiểu lầm, khiến người ta sai sót. Y như ta vậy.
Ai nói tiếng đàn của ta lãng mạn, mộng mơ ? Thật tức cười. Chẳng qua vì kĩ thuật ta không đủ. Ta không thể đánh những bài cần nhiều sức được. Mà ta cũng cảm thấy mệt mỏi lắm khi phải gồng mình phân tích từng đoạn biểu cảm. Thế nên, chỉ những bài nào buồn bã và ảm đạm mới hợp với ta. Chỉ việc đặt tay lên đàn, cho những ngón tay tự ghi nhớ vị trí rồi cứ thế lướt đi. Ta chẳng cần nghĩ gì trong đầu cả. Mọi chuyện, cứ thế mà tiếp diễn.
Từ trước đến nay, điều gì đến với ta cũng thật dễ dàng. Ta chưa bao giờ cố gắng. Ta chưa bao giờ nghiêm túc. Đối với âm nhạc cũng vậy. Ta không phải yêu nó ngay từ đầu. Nếu không vì bố mẹ bắt ép, ta đã bỏ rồi. Chẳng qua, "mưa dầm thấm lâu". Ở cạnh nó lâu như vậy, ta không còn nghĩ đến chuyện bỏ đi nữa. Thế nhưng, suốt một thời gian dài, ta đã không biết là sở thích của ta thật xa hoa. Đúng là, ta vẫn chỉ nghĩ cho bản thân mình. Lương một người bình thường sao có thể đáp ứng cho yêu cầu của ta ? Không, không thể. Thế mà ta vẫn rong chơi, cười đùa, coi nhẹ mọi thứ. Ta ích kỉ như vậy...Ngày hôm nay, mọi lời ta nói ra đều khiến chính ta cảm thấy nhục nhã. Vì chẳng có gì ở ta đáng để tự hào cả. Thật buồn cười. Ta vẫn được khen ngợi bởi những thứ hư ảo ấy. Giờ đây, chúng chả có nghĩa lý gì cả. Ta chán rồi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét