*phù~~~~~~~~~*
2 tháng rồi ta mới lại lên đây.
lúc bình thường ta có thể nhắm mắt để mọi thứ trôi qua. nhưng khi ta đã chịu đựng quá lâu, khi ta không thể nói được với ai, thì ta không thể im lặng được nữa.
đến lúc, ta không thể vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, rằng ta vẫn sống tốt.
sự thật ấy à, chẳng có sự thật nào cả. chẳng qua lúc này, ta thấy đau quá, như thể bị đâm vài chục nhát vào tim ấy. những người ta nghĩ là yêu ta, là quan tâm đến ta, đều làm hại ta bằng cách của riêng họ.
nhưng, ta vẫn phải cười. ta vẫn phải làm thế. ta làm sao có thể gào khóc mà chửi bới trách móc họ được.
nếu có kẻ nào sai, thì đó chính là ta. duy chỉ mình ta mà thôi. vì ta quá yếu đuối, quá nhạy cảm, quá cần một chỗ dựa. nhiều lúc ta nghĩ, ta đã bị cầm tù một thời gian, nhưng khi cánh cửa tù mở ra, chính ta là kẻ muốn ở lại. ta sợ thế giới bên ngoài đến nỗi ta không dám đi ra ngoài một mình. ta sợ người lạ đến nỗi ta không dám mở miệng nói chuyện. ngoài cánh cửa phòng ta, mọi thứ, đều đáng sợ như thế.
ta đã tin, ta đã hi vọng và ta lại đau.
lẽ thường là thế.
à, ta muốn ra biển quá. không phải để tắm hay diện đồ bơi, mà để gió biển thổi hết nỗi đau cho ta. đi rồi, ta sẽ không còn cảm thấy buồn bã hay chán nản nữa. đi rồi, để khi về, ta có thể tiếp tục chuỗi ngày đầy phiền muộn của mình...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét