
Thực ra thì mình chẳng thích Xmas chút nào =) Mình không thiết tha gì cái ngày ấy, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Dân Việt thì ngày càng coi trọng Xmas. Nhớ hồi còn nhỏ, dân thường tuyệt nhiên không có Xmas với chả Giáng sinh gì đâu. Chỉ có bên dự án EU là tổ chức rầm rộ cho nhân viên. Được thế mà cứ đến ngày 24 là mình được diện đủ thứ áo váy đẹp rồi đến ăn uống, nhảy múa, và ...bê quà =)) Đấy là nguyên nhân vì sao bạn Mik có 1 tủ to ụ toàn gấu bông cỡ đại trong khi bản thân không bao giờ mua cũng như đòi người khác mua cho :">
Mình nhớ lần cuối cùng mình dự Xmas Party do EU tổ chức, mình cắt tóc Mỹ Linh và mặc áo dài vàng =)) Còn nhớ cả chi tiết mình gặm bánh mì, rồi nhảy x nhót đến nỗi lúc nhìn lại thì bánh mì đã rơi lúc nào không biết =)) (còn có ảnh đoạn đấy cơ, há há XD) Rồi thì mếu, rồi thì được mấy cô chú chỗ mẹ ôm ấp dỗ dành.
Ôi cái thời EU đấy, không chỉ được ăn uống nhậu nhẹt điên cuồng mà còn suốt ngày được đi nghe hòa nhạc nữa. Cách đây 10 năm thì nhạc giao hưởng vẫn còn xa lạ lắm. Nhưng lạ ở chỗ, so sánh ngày ấy với bây giờ, mình thấy thích ngày ấy hơn. Mỗi lần đi nghe hòa nhạc đều trầm trồ thán phục, nhưng lại có cảm giác quen thuộc gần gũi, một thứ cảm giác rất dễ chịu dù bao giờ cũng thế, nghe được 1/2 chương trình là mình lăn ra ngủ =)) Còn bây giờ, lớn đùng ra rồi, dân Việt đi nghe hòa nhạc cũng nhiều hơn, nhưng ngồi nghe mà cảm thấy mệt mỏi lắm. Có lẽ một phần vì mình cố vắt óc xem cái bản ấy nó nói cái gì, một phần vì mình cứ phải giương mắt lên xem tay người ta kéo violin thế nào, đàn ai xịn đàn ai không xịn, một phần vì thái độ cư xử của người đi nghe ngày càng xuống cấp.
Mà đấy là hồi bé. Hoài cổ cũng có phải có mức độ. Sinh viên năm 2 đại học giờ đang chán ngấy đến tận cổ vì mai phải đi thi. Đề mở, được ôm sách vào nên sinh viên này sẵn sàng bỏ kệ đấy, mai tính.
Lại một Giáng sinh nằm nhà thở dài.
Nhưng dù sao thì, chúc các bạn iêu của mình Giáng sinh an lành. :)
Từ trước đến nay, điều gì đến với ta cũng thật dễ dàng. Ta chưa bao giờ cố gắng. Ta chưa bao giờ nghiêm túc. Đối với âm nhạc cũng vậy. Ta không phải yêu nó ngay từ đầu. Nếu không vì bố mẹ bắt ép, ta đã bỏ rồi. Chẳng qua, "mưa dầm thấm lâu". Ở cạnh nó lâu như vậy, ta không còn nghĩ đến chuyện bỏ đi nữa. Thế nhưng, suốt một thời gian dài, ta đã không biết là sở thích của ta thật xa hoa. Đúng là, ta vẫn chỉ nghĩ cho bản thân mình. Lương một người bình thường sao có thể đáp ứng cho yêu cầu của ta ? Không, không thể. Thế mà ta vẫn rong chơi, cười đùa, coi nhẹ mọi thứ. Ta ích kỉ như vậy...






